Showing posts with label Thế giới quanh ta. Show all posts
Showing posts with label Thế giới quanh ta. Show all posts

Thursday, December 29, 2011

"Rắc rối" trong ngôn ngữ

Một cuộc đối thoại giữa hai nhà trí thức Việt Nam và Mỹ, đều có những am hiểu rất sâu sắc về ngôn ngữ của mình. Câu chuyện của họ sau đây giúp chúng ta học được thêm rất nhiều điều về ngôn ngữ thứ hai mà chúng ta đang được học ở các trường phổ thông và đại học cũng như tiếng Việt - ngôn ngữ mẹ đẻ của chúng ta. Một rắc rối ngôn ngữ đáng để chúng ta học tập.


Tôi tình cờ quen một anh bạn Mỹ, người Mỹ chính cống, mắt xanh mũi lõ, tên Johnson William, quê ở bang Ohio của xứ Cờ Hoa.

Johnson đã hơn 16 năm sinh sống ở Việt Nam, nghiên cứu về dân tộc học Đông Nam Á, nói tiếng Việt thông thạo, phát âm theo giọng Hà Nội khá rõ, hắn học tiếng ở Đại học ngoại ngữ Hà Nội rồi làm Master of Art về văn hóa xã hội Việt Nam ở Đại học khoa học tự nhiên Sài Gòn, rành lịch sử Việt Nam, thuộc nhiều câu thơ lục bát trong Truyện Kiều của thi hào Nguyễn Du, Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu.

Y ăn mặc xuyền xoàng, cái đầu rối bù, chân mang một đôi giày bata cũ mèm, lưng quảy một ba lô lếch thếch, sẵn sàng ăn uống nhồm nhoàm ngoài vỉa hè. Johnson có thể quanh năm suốt tháng ăn cơm với chuối thay cho bánh mì và pho-mát, xịt nước tương vào chén rồi cứ thế mà khua đũa lùa cơm vào miệng.

Đối với Johnson, thịt rùa, rắn, ếch, nhái, chuột đồng,… hắn xơi ngon lành. Bún riêu là món khoái khẩu của Johnson, hắn còn biết thèm hột vịt lộn ăn với rau răm chấm muối tiêu chanh. Ai có mời đi chén thịt cầy với mắm tôm, Johnson chẳng ngần ngại mà còn biết vỗ đùi đánh cái đét khen rượu đế mà nhắm với thịt chó ngon “thần sầu quỉ khốc”!!!

Chẳng biết Johnson khéo tán tỉnh thế nào (hoặc bị tán) mà vớ được một cô bé Hà thành tóc “đờ-mi gác-xông”, sinh viên ngành văn chương hẳn hoi. Ngày cưới, Johnson vận áo dài khăn đống, dâng trầu cau và quì lạy bàn thờ tổ tiên nhà gái thành thạo làm đám thanh niên, thiếu nữ, cả lũ con nít và mấy ông cụ ông, cụ bà trong làng suýt xoa, kinh ngạc, xúm đen xúm đỏ coi muốn sập nhà.

Chúng tôi gặp nhau trên chuyến xe lửa từ Nha Trang ra Huế. Tôi về thăm quê, còn Johnson thì sau mấy tháng nghiên cứu phong tục Tây Nguyên xuống Nha Trang rồi tiếp đi dự Festival Huế.
Đường dài, tàu chạy dằn xóc, chung quanh ồn ào, lao nhao chẳng ai ngủ được, Johnson rủ tôi xuống toa ăn uống, kêu mỗi người một ly cà phê đen, một bình trà nóng rồi trao đổi đủ thứ chuyện trên đời.
Tôi cũng khá thán phục sự hiểu biết và thành thạo văn hóa Việt Nam của Johnson khi nghe hắn thỉnh thoảng chêm vô câu chuyện mấy câu ca dao, thành ngữ tiếng Việt.

Thật thú vị khi nói chuyện với một người Mỹ bằng tiếng Việt về đề tài ngôn ngữ Việt Nam (dễ chịu hơn nhiều khi khi nó chuyện với một người Mỹ bằng… tiếng Anh).

Vậy mà Johnson vẫn lắc đầu than:

- Tiếng Việt của mấy ông rắc rối quá! Tôi học đã lâu mà vẫn còn lúng túng, nhiều lúc viết sai, nói sai lung tung cả lên. Này nhé, từ xưng hô, ăn uống, giao tiếp, … thật lắm từ khác nhau chẳng đơn giản như tiếng Mỹ của tớ, chỉ một từ you là để nói với tất cả người đối thoại, tiếng Việt thì phân biệt ông, bà, anh, chị, em, con, cháu, ngài, mày, thầy, thằng,… rành mạch.

Ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Tiếng Mỹ thì dùng một chữ black để chỉ tất cả những vật gì, con gì có màu đen trong khi đó tiếng Việt thì khác, ngựa đen thì gọi là ngựa ô, chó đen thì kêu là chó mực, mèo đen thì gọi là mèo mun, gà đen thì là gà quạ, bò đen là bò hóng, mực đen là mực tàu, tóc đen thì hóa thành tóc nhung hoặc tóc huyền.
Đã là màu đen rồi mà người Việt còn nhấn mạnh thêm mức độ đen như đen thủi, đen thui, rồi đen tuyền, đen thắm, tím đen, đen ngắt, đen bóng, đen sì, đen đủi, đen thẳm, đen óng, đen thùi lùi, đen kịt, đen dòn…
Còn để chỉ màu ít đen hơn thì người Việt dùng chữ đen hai lần: đen đen. Kiểu này khác với các nước, khi muốn nhấn mạnh điều gì, người ta lặp lại từ đó hai lần, tiếng Việt lặp lại hai lần lại làm giảm mức độ của từ. Ngon ngon có nghĩa là chưa ngon lắm…

Tôi cười cười:

- Thì tiếng Mỹ của ông nhiều lúc cũng rắc rối kia mà. Này nhé, người Việt nói: “Hôm qua, tôi đi tiệm” thì người Mỹ lại nói “Yesterday, I went to the shop”. Tiếng Anh, đi là go, nhưng đã đi (quá khứ) thì phải viết là went.
Bản thân chữ hôm qua (yesterday) đã là quá khứ rồi thì ai cũng biết đâu cần phải đổi go thành went chi cho rối mấy người học Anh văn?

Nội chuyện học thuộc lòng 154 động từ bất qui tắt của mấy ông cũng đủ làm nhiều người trên thế giới phải thi rớt lên rớt xuống.

Người Việt nói hai con chó mà chẳng cần thêm s hoặc es thành hai con chó “sờ” (two dogs) như tiếng Mỹ.
Một đứa con nít thì nói là one child là được rồi, vậy mà thêm một đứa nữa thì bắt đầu rối, chẳng phải là two childs mà thành two children.

Một con ngỗng là one goose, hai con ngỗng thì thành two geese. Vậy mà viết một con cừu là one sheep nhưng hai con cừu thì cũng là two sheep, chẳng chịu đổi gì cả?!.
Johnson vẫn không chịu thua:

- Văn phạm của xứ ông cũng rắc rối bỏ xừ! Xem nè, thắng và thua là hai chữ phản nghĩa chứ gì? Thua và bại là hai chữ đồng nghĩa, đúng không? Vậy mà, hai câu nói: “Ngô Quyền đánh thắng quân Nam Hán” đồng nghĩa với câu “Ngô Quyền đánh bại quân Nam Hán”? Không thể viết là “Ngô Quyền đánh thua quân Nam Hán”!!! Phải không nào?

Rồi còn, “áo ấm” tương đương với “áo lạnh”, “nín thinh” giống như “làm thinh” trong khi ấm và lạnh phản nghĩa nhau, nín và làm cũng là những động từ đối nhau.

Đến nhà ai, phải phân biệt “Kính thăm” và “Kính viếng”, thăm một người khi người đó còn sống, còn viếng ai thì người đó đã … qua đời!

Rồi ba hồi mấy ông dùng tiếng Hán như Quốc gia rồi đổi thành tiếng Nôm ra Nhà nước, trực thăng (có thể không cần chữ máy bay phía trước) thành máy bay lên thẳng (phải có chữ máy bay phía trước), Thủy quân lục chiến thì đổi là lính thủy đánh bộ, sao không gọi luôn là lính nước đánh đất??? Lễ động thổ thì không thể sửa lại là lễ động đất mặc dầu là thổ là đất?

Tôi tiếp tục “ăn miếng trả miếng”:

- Tiếng Mỹ cũng đâu có tránh khỏi. See và look cũng đều là động từ để cùng chỉ hành động xem, nhìn, ngắm, dòm nhưng oversee (quan sát, trông nom) lại ngược nghĩa overlook (bỏ sót, không nhìn thấy).

Wise man là người thông thái, uyên bác, vậy mà thay chữ man (đàn ông) thành woman (đàn bà) thì chữ wise woman thành bà phù thủy, bà đỡ, bà lang, bà thầy bói, bà đồng bóng!!!

Rồi chữ man và guy (anh chàng, gã) gần gần như nhau thì chữ wise guy thành một kẻ hợm hĩnh, khoác lác. Sao lại “park on driveways” (đậu xe trên đường nội bộ) nhưng “drive on parkways” (lái xe trên xa lộ)?
Johnson ôm bụng cười:

- Tên món ăn Việt Nam cũng lạ, miền Nam có bánh da lợn, tưởng làm bằng thịt lợn nhưng thực chất là bằng bột, có lẽ giống như các lớp da lợn, nhưng sao không gọi là bánh da heo theo từ miền Nam mà gọi theo chữ lợn miền Bắc?

Bánh bò cũng chắng có miếng thịt bò nào. Bánh tiêu thì không rắc tiêu mà lại rắc mè. Gọi rau má mà chẳng liên quan đến má hay mẹ gì cả. Bánh tét mà gói thật chặt, chẳng thể nào tét được. Bánh dày thì lại mỏng hơn bánh chưng.

Bánh chưng thì phải nấu thật lâu mới chín chứ không phải dùng cách chưng hơi hay chưng hấp. Nước lèo trong nồi hủ tiếu thì chẳng phải theo kiểu nước Lào (hay Lèo).

Trái sầu riêng thì ăn vô chẳng thấy sầu riêng hay sầu chung chi cả. Bưởi Năm Roi rất tuyệt nhưng sao đúng là năm roi? Trái vú sữa, cây dái ngựa thì thật là tượng hình.

Hi hi … Ngôn từ bây giờ cũng thế, cò đất, cò nhà,… thì chẳng dính dáng gì đến “con cò, cò bay lả, lả bay la …” cả.

Tôi cũng chẳng vừa:

- Thế cái món hot dog của mấy ông có liên quan gì đến con chó không? Món bánh mì kẹp thịt bò băm Hamburger của Mc Donald thì đâu có thịt heo (ham).

Trái thơm, trái khóm “pineapple” thì chẳng có gì liên quan đến pine (cây thông) và apple (trái táo) cả?
Vào phòng thí nghiệm sinh học, ông giáo sư bảo bắt một con “Guinea pig”, nghe qua tưởng đâu là con heo xứ Guinea (một quốc gia ở Tây Phi Châu, giáp với Senegal, Mali, Liberia, Sierra Leone và biển Bắc Đại Tây dương) nhưng ngờ đâu là một giống chuột tên là Guinea (ở Guinea không có giống chuột này!).


Đáng lý chữ football (bóng đá) thì phải viết là legball chứ, bởi vì người ta đá banh bằng cả cái chân (leg) chứ đâu chỉ cái ống quyển foot từ dưới đầu gối đến trên bàn chân?

Mới đây, khi dân Pháp không chịu ủng hộ Mỹ trong vụ chiến tranh Iraq thế là mấy dân biểu Mỹ giận đòi đổi tên món khoai tây chiên French fries bằng chữ American fries thì mấy ông Tây lại ôm bụng cười chế diễu rằng món French fries không phải xuất xứ từ Pháp mà từ… Mỹ và là món ăn của dân Mỹ.

Có lẽ mấy ông Mỹ tiền bối xưa, khi làm món này đặt tên là khoai tây chiên Pháp cho nó có vẻ… ngoại cho sang, giống như bây giờ một số quán ăn Việt Nam có thực đơn lẩu Thái, bún Indonesia, bánh bao Mã Lai, cá chiên viên Singapore, hủ tiếu Nam Vang,… mặc dầu nguyên liệu và cách nấu gần như 100% của Việt Nam???

Johnson gật gù:

- Ừ, cũng đúng. Nhưng lúc đầu học tiếng Việt, tôi thấy khó quá, đã lấy 24 chữ cái A, B, C của vần La tinh rồi mà bày ra thêm a, â, ă, u, ư, ơ, d, đ,… nữa. Lại thêm kèm 5 dấu sắc (””””), huyền (`), hỏi (?), ngã (~), nặng (.) và không dấu ( ) nữa. Như le, lé, lè, lẹ, lẻ, lẽ, mỗi chữ mang một nghĩa khác nhau. Rồi phải học cách bỏ dấu ở đâu trong từ cho chính xác nữa chứ. Hòa hay là hoà. Li hay là ly? Có câu thơ về dấu này cũng hay:



Chị Huyền mang nặng ngã đau,
Sao không sắc thuốc, hỏi sao cho lành?!

Trong ngôn ngữ Việt Nam, tôi thấy nhiều chữ ghép với chữ ăn mặc dầu nó chẳng ăn nhập đến chuyện bỏ thực phẩm vào miệng, nhai và nuốt xuống gì cả. Nói ăn nhậu, ăn tiệc, ăn mừng, ăn cưới, ăn giỗ,… thì có lý nhưng sao lại ăn nằm, ăn hút, ăn tiền, ăn lương, ăn cắp, ăn mày, ăn chặn, ăn quỵt, ăn diện, ăn đòn, ăn công, ăn năn, ăn hiếp, ăn khách, ăn ảnh,…

Tôi bật cười chận ngang khi Johnson tiếp tục ghép chữ với từ ăn:

- Thì như tiếng Mỹ của ông vậy thôi. Chữ to get khó dịch gì ra hồn cả. Tôi cũng có nghĩ là khi mình chưa tìm ra động từ nào thích hợp thì dùng tạm luôn chữ to get! Khi quân đội Mỹ bắt sống được Saddam Hussein ở Iraq thì tuyên bố “We got him!”, sao không dùng động từ to catch, to caught, to force, to find, to capture, to pick up, …cho rõ nghĩa? Rồi động từ to get đi kèm các giới từ in, into, on, out, up, at-able,… thành một loạt động từ mới. Các động từ to take, to put, to be,… cũng vậy.

Johnson chuyển qua phần khác:

- Chuyện mạo từ tiếng Việt cũng làm rắc rối người nước ngoài. Người Việt nói cái bàn, cái nhà, cái gường, cái nón,… nhưng không thể nói cái chó, cái mèo mà phải là con chó, con mèo, con người,…. Đồ vật là cái, động vật là con. Bây giờ nhiều cô cậu thanh niên Hà Nội thay vì nói cái xe Honda Dream thì lại dùng từ con Đờ-rim, rồi tiếp là con Su (Suzuki), con A còng (@), con Tô (Toyota), con Mẹc (Mercedes),… Vợ chồng tôi có chuyện vui thế này:

Tôi quen vợ tôi, một phần vì yêu các cô gái Việt Nam, một phần cũng để trau dồi thêm tiếng Việt. Một hôm, chúng tôi ra hồ Gươm dạo chơi, tôi khen: “Con hồ này đẹp quá!”. Vợ tôi “chỉnh” liền: “Không, anh phải nói là cái hồ này đẹp quá!”.

Vậy mà đi ngang sông Tô Lịch thấy nước đen ngòm, tôi nói: “Cái sông này bẩn quá!” thì vợ tôi “sửa” ngay: “Ậy, anh phải nói là con sông này bẩn quá chứ không nói là cái sông!”. Tôi la lên: “Ồ, sao lại thế, khi là cái, khi là con, làm sao phân biệt?”.

Vợ tôi ôn tồn giải thích: “Cái gì động đậy, nhúc nhích thì gọi là con, như con sông có nước chảy, còn cái gì nằm im như cái hồ nuớc tĩnh mịch thì phải là cái hồ. Con chó, con mèo nó chạy được nên phải là con. Cái nhà, cái bàn, cái cột đèn đâu có di chuyển được nên phải là cái. Rõ chửa?”.

Lúc đó, tôi phá lên cười vì phát hiện một điều vô cùng thú vị: “À, anh hiểu rồi! Tiếng Việt thật hay. Hèn gì cái … cái của anh nó nhúc nhích lên xuống nên phải gọi là con …, còn của … em, nó nằm im một chỗ nên phải gọi là cái, cái… Ha ha …”. 

Hôm ấy, tôi bị mấy cái nhéo đau điếng, nhưng bù lại, có được một đêm hạnh phúc.

Tôi thấy tức cười vô cùng với anh bạn Mỹ này:

- Tôi cũng có chuyện hiểu lầm trong phát âm tiếng Mỹ như thế này. Trong một bữa tiệc với các sinh viên quốc tế, tôi nhận phần phục vụ nước uống.

Gặp bà giáo người Mỹ đã đứng tuổi, tôi đến chào và lịch sự nói theo kiểu cách của người Việt: “Good evening, Madam. May I have a honour to serve you? Do you like my Coke?” (Chào bà, Tôi có thể hân hạnh phục vụ quí bà. Bà có muốn món Coke (Coca Cola)?).



Bà này trợn mắt nhìn tôi, ra vẻ ngạc nhiên, rồi lắc đầu bỏ đi. Tôi băn khoăn chẳng hiểu chuyện gì? Hôm sau, tôi đánh bạo đến hỏi bà: “I am sorry, yesterday I have found your strange look when hearing my invitation. Was there a wrong?” (Xin lỗi, hôm qua tôi thấy bà nhìn tôi kỳ lạ khi nghe lời mời của tôi. Có điều gì không ổn vậy?).

Bà giáo mỉm cười độ lượng: “Yes, I had misunderstood yours. Today, I just find out that your pronunciation is not correct. You said “Coke” not sound like “Coke” but “Cock”. Cock is a male chicken but it also has a dirty meaning else. You should be careful when saying this word to a lady”.

(Vâng, tôi đã hiểu lầm anh. Hôm nay, tôi mới hiểu ra là anh phát âm không đúng. Anh nói chữ “Coke” mà không giống “Coke” mà thành “Cock”. Cock là con gà trống nhưng nó cũng có một nghĩa khác xấu. Anh phải cẩn thận khi nói từ này với một phụ nữ).

Johnson “gỡ gạc”:

- Hi hi… Anh bạn người Việt dẫn tôi đến thăm nhà, đến trước ngôi nhà của mình anh nói: “Đây là nhà tôi, mời ông vào chơi”, gặp vợ anh ta ra đón trước cửa, anh ta lại giới thiệu: “Đây là nhà tôi, mời ông vào chơi”.

Tôi hơi ngạc nhiên nhưng cũng không hỏi và bước vào nhà, nhà anh ta thật đẹp (vợ anh ta cũng vậy!). Tôi lịch sự muốn khen chủ nhà và nói: “Nhà anh và nhà anh thật đẹp”. Hai vợ chồng nhìn nhau cười.

Vì đi lâu ngoài đường, lại không có WC công cộng, nên tôi hỏi anh chủ nhà “Xin ông cho tôi vào cái chỗ đi toilet của nhà ông được không?” Hi hi … lúc đó tôi không nghĩ đến cái sự buồn cười của câu này, hôm sau nghĩ lại tôi mới thấy. Lúc ấy, vợ người bạn lại nguýt tôi: “Rõ khéo, cái nhà anh này hay nhỉ?”. Ủa, nhà tôi ở đâu đây vậy?

Tôi cười to kể tiếp:

- Lần đầu tiên sang Châu Âu cách đây 10 năm, tôi quen một cô sinh viên Hà Lan. Chúng tôi nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh. Cô rủ tôi ra bãi biển nằm phơi nắng và nói chuyện. Hôm đó, tôi chẳng đem theo cái gì để trải xuống bãi cát để nằm cả.

Nói với cô này, thì cô mỉm cười: “Oh, never mind. You can lie down at my top” (Ồ, không sao. Anh có thể nằm trên cái top của tôi).

Tiếng Anh của tôi cũng chẳng giỏi gì nên chẳng hiểu là nằm trên top là nằm ở đâu? Tôi chỉ biết top có nghĩa là đỉnh, là ở trên. Vậy nằm ở trên là nằm đâu? Nằm trên đầu thì chắc là không đúng rồi, ai lại nằm trên đầu mà nói chuyện với phụ nữ. Chẳng lẽ nằm trên… mình cô này?

Hồi lúc trước đi Tây, tôi nghe nhiều thằng bạn nháy mắt kháo nhau rằng, phụ nữ Tây nó… Tây lắm, thích thì sẵn sàng… chiều! “Tình cho không biếu không” mà. Vậy là… lẽ nào??? Tới nơi, tôi mới bật cười và thấy mắc cỡ trong lòng khi thấy cô này cởi áo khoác ra, trải dưới bãi cát và chỉ tôi nằm trên đó.
Tối đó, về đến nhà, tôi lặng lẽ lật từ điển Anh – Việt ra xem, mới biết thêm là top còn có nghĩa là cái áo khoác ngoài của phụ nữ. Trời ơi!

Johnson vỗ vai tôi:

- Chút xíu nữa bạn là … hố to rồi. Ha ha … Năm ngoái, tôi có đến thăm miệt vườn Nam bộ, tôi có nghe một câu thế này mà lúc đó chẳng thế nào hiểu được: “Hôm qua, qua nói qua qua mà qua hổng qua. Hôm nay, qua hổng nói qua mà qua lại qua”…

Câu chuyện của chúng tôi còn dài. Chia tay với Johnson ở ga Huế. Lững thững dọc theo con đường về chợ Đông Ba, trong đầu còn vương vấn câu chuyện rắc rối tiếng Việt với Johnson, ông già chạy xích lô lẽo đẽo theo sau:

- “Ôn nớ, ôn đi về mô khôn hè?”

Tôi gật đầu, bước lên chiếc xe cũ rích, buộc miệng:

- Có tiệm sách nào gần đây nhất, bác? Tôi muốn mua một quyển Tự điển Tiếng Việt.
Tôi bất chợt nhớ ra rằng, trong tủ sách gia đình của tôi, có đủ loại tự điển các nước, nhưng chưa hề có một quyển Tự điển Tiếng Việt nào.


Lê Anh Tuấn
Giảng viên Đại học Cần Thơ

Sunday, November 27, 2011

Cách nói "xin lỗi" trong tiếng Anh

Trong tiếng Anh, chúng ta làm sai một điều gì đó hoặc khi chúng ta muốn làm gián đoạn ai đó, hay biểu lộ cảm xúc khi một việc buồn đã xảy ra với ai đó hoặc yêu cầu ai đó lập lại điều gì. Ta đều nói “xin lỗi” 
Nói xin lỗi khi làm sai một việc gì đó:
Thân mật
Ex: I'm sorry I'm late. 
I'm so sorry I forgot your birthday.

Trang trọng
Ex: 
- I beg your pardon madam, I didn't see you were waiting to be served.
Tôi xin lỗi bà, tôi đã không nhìn thấy bà đang chờ được phục vụ.
- I'm awfully sorry but those tickets are sold out now.
Tôi thành thật xin lỗi nhưng những vé đó đã được bán hết rồi.
- I must apologise for my children's rude behaviour.
Tôi phải xin lỗi về hành vi vô lễ của các con tôi.

Nói xin lỗi - đưa ra lý do:
- Thông thường khi xin lỗi, chúng ta đưa ra lý do cho hành vi của mình:
Ex: I'm sorry I'm late but my alarm clock didn't go off this morning. 
Tôi xin lỗi đã đến trễ vì đồng hồ báo thức của tôi không reng vào buổi sáng này.
- I'm so sorry there's nothing here you can eat, I didn't realise you were a vegetarian.
Tôi thật xin lỗi không có gì bạn có thể ăn được. Tôi không biết là bạn là người ăn chay.

Nói xin lỗi - vì ngắt ngang ai đó: 
Ex: 
Excuse me, can you tell me where the Post Office is please?
Xin lỗi, ông có thể chỉ cho tôi Bưu điện ở đâu không?
I'm sorry but can I get through?
Tôi xin lỗi nhưng tôi có thể đi qua được không?

Nói xin lỗi - khi việc buồn xảy ra với ai đó:
Ex: 
- I'm sorry to hear you've not been feeling well.
Tôi thật buồn khi nghe bạn không được khỏe.
- I heard you failed your driving test. I'm really sorry but I'm sure you'll pass next time.
Tôi nghe nói bạn đã trượt kỳ thi lái xe. Tôi chia buồn nhưng tôi chắc bạn sẽ đậu vào lần sau.

Nói xin lỗi - yêu cầu ai đó lập lại việc gì:
Ex:
- Excuse me?
Xin lỗi?
Excuse me, what did you say?
Xin lỗi, bạn đã nói gì?
I'm sorry?
Xin lỗi?
I'm sorry, can you say that again?
Xin lỗi, bạn có thể lập lại không?
Pardon?
Xin lỗi?

Chấp nhận lời xin lỗi
Để chấp nhận lời xin lỗi, chúng ta có thể nói cám ơn hoặc cố gắng làm cho người đối phương dễ chịu bằng cách nào đó.


Ex: I'm so sorry I forgot your birthday.
Anh thật xin lỗi đã quên ngày sinh nhật của em!
- Oh don't worry, there's always next year! 
Ồ không sao, mình chờ năm sau!
- I'm sorry to hear you've not been feeling well.
Tôi thật buồn khi nghe bạn không được khỏe.
- Thanks. I think I've just picked up a bug at the office. It's nothing too serious.
Cám ơn. Tôi nghĩ tôi bị lây bệnh trong văn phòng. Không có gì nghiêm trọng.
- I'm sorry I'm late but my alarm clock didn't go off this morning. 
Tôi xin lỗi đã đến trễ vì đồng hồ báo thức đã không reng vào buổi sáng này.
- That's OK. We've only just started the meeting. 
Không sao. Chúng tôi chỉ mới bắt đầu buổi họp.

Saturday, June 2, 2007

Bí ẩn về "ngày thứ sáu đen tối"

Thứ sáu ngày 13 - một sự kết hợp giữa ngày được coi là thiếu may mắn nhất trong tuần (thứ sáu) và ngày xấu nhất trong tháng (ngày 13). Mê tín dị đoan? Không hẳn vậy, bởi theo khảo sát của một câu lạc bộ lái xe tại Đức, số vụ tai nạn giao thông trong ngày này tăng tới 60% so với thông thường.

Từ quan niệm...

Ở các nước phương Tây, từ xa xưa thứ sáu được coi là ngày thiếu may mắn nhất trong tuần. Còn hiện nay thì sao? Có nhiều bằng chứng cho thấy, đây là ngày thường xảy ra những chuyện rủi ro.

Các chuyên gia của nhiều Cty bảo hiểm, nơi lưu giữ các số liệu về những vụ tai nạn, quả quyết rằng thứ sáu chính là ngày xảy ra nhiều thảm kịch nhất trong tuần. Và không chỉ người Cơ đốc mà cả các tín đồ Hồi giáo cũng tin vào sự kém may mắn của ngày thứ sáu, do vậy phần lớn họ không thích làm việc gì quan trọng vào ngày này.

Trong khi đó, số 13 được nhiều người coi là số xấu nhất. Ví dụ trong tiếng Nga số 13 được gọi là "số ma quỷ". Còn các nước phương Tây thì tránh sử dụng con số "xui xẻo" này khi đặt tên cho đường phố hay tòa nhà. Bạn cũng không thể tìm thấy chỗ ngồi số 13 trên máy bay hay cabin số 13 trên tàu thủy. Và nếu thứ sáu trùng với ngày 13, người ta gọi đó là "ngày thứ sáu đen tối". Khi đó, nguy cơ tai họa sẽ tăng gấp bội.

... đến hiện thực

Thật không may, đó không hẳn là chuyện đùa hay lòng tin mù quáng. Các bác sĩ phẫu thuật cố không thực hiện bất kỳ một ca mổ quan trọng nào vào thứ sáu ngày 13. Họ cho rằng, sự rủi ro trong phẫu thuật tăng gấp đôi vào ngày này.

Thứ sáu ngày 13 cũng là ngày vô cùng xui xẻo cho rất nhiều nhân vật nổi tiếng. Tay gangster Mỹ nổi tiếng Al Capone bị bắt và bị kết án tù vào thứ sáu ngày 13. Ca sĩ nhạc rap Tupac Shakur bị bắn ở Las Vegas và lìa đời 6 ngày sau đó, vào đúng thứ sáu ngày 13...

2 năm trước, một câu lạc bộ lái xe của Đức đã công bố những số liệu về các vụ tai nạn xe hơi. Kết quả nghiên cứu qua nhiều năm quan sát cho thấy số vụ tai nạn tăng lên tới 60% vào "ngày thứ sáu đen tối". Đó có lẽ là lý do để các tín đồ Hồi giáo coi ngày thứ sáu là ngày xuất hành tồi tệ nhất.

Phần lớn các Cty lữ hành của phương Tây tôn trọng nguyên tắc không tổ chức những chuyến du lịch bắt đầu vào ngày thứ sáu. Các nhân viên cảnh sát cho biết, các vụ cướp bóc, hãm hiếp, giết người và nhiều loại tội phạm khác xảy ra thường xuyên hơn vào ngày thứ sáu so với bất kỳ ngày nào khác trong tuần.

Trong khi đó, vào "ngày thứ sáu đen tối" một số người bình thường lại có hành vi hết sức bất thường. Chẳng hạn một nhóm người giàu có ở Philadelphia (Mỹ) quyết định thành lập một câu lạc bộ có tên gọi "Thứ sáu ngày 13" và chỉ gặp nhau vào "ngày thứ sáu đen tối". Lúc đầu, họ có một bữa ăn tối hoành tráng, sau đó họ đập tan những chiếc gương lớn thành từng mảnh, vãi ra khắp nơi, rồi giương những chiếc ô trong phòng, thả mèo đen ra và hành động như những kẻ hóa rồ.

Giải thích cho hiện tượng này, một số chuyên gia nghiên cứu các hiện tượng dị thường cho biết, con người luôn có cảm giác hoảng sợ đối với một số ngày nhất định. Theo họ, lịch phản ánh dòng chảy của thời gian và chứa đựng thông tin về chu trình của cường độ năng lượng vũ trụ vốn có mối quan hệ chặt chẽ với trái đất.

Mỗi nền văn minh đều có thể tạo ra lịch của riêng mình sau khi đạt đến một trình độ phát triển nhất định. Trải qua nhiều thế kỷ, con người đã học được kinh nghiệm phải đặc biệt thận trọng trong thời điểm năng lượng vũ trụ đạt được cường độ cao nhất. Theo quy luật, chúng mang tới năng lượng âm và thường gây ra tai nạn máy bay, chết chóc, tình trạng rối loạn v.v...

Theo Lao Động

Tàng hình có phải là chuyện hoang đường

Trong cuốn tiểu thuyết “Người tàng hình” của nhà văn Anh Oenxo, nhân vật chính - một nhà vật lý học thiên tài - đã khám phá ra một phương pháp có thể biến thân thể người ta thành vô hình. Dưới đây là những điều mà ông ta trình bày với một bác sĩ về phát minh mới của mình...

“Sở dĩ chúng ta nhìn thấy một vật là do vật đó có thể tác dụng được với ánh sáng. Chắc bác biết rằng vật thể hoặc hấp thụ ánh sáng, hoặc phản xạ hay khúc xạ ánh sáng. Nếu như vật thể không hấp thụ mà cũng không phản xạ hoặc khúc xạ ánh sáng, thì nó không thể tự làm cho ta nhìn thấy được. Thí dụ, bác sở dĩ nhìn thấy cái hòm màu đỏ không trong suốt kia là do lớp sơn màu đỏ hấp thụ một phần ánh sáng và phản xạ (khuếch tán) những tia sáng còn lại. Nếu như chiếc hòm không hấp thụ một phần ánh sáng nào cả, mà phản xạ toàn bộ, thì qua con mắt của chúng ta, nó sẽ là một cái hòm trắng chói loà, tựa như làm bằng bạc vậy. Hòm thủy tinh ít sáng hơn, qua con mắt của chúng ta, nó không rõ ràng như cái hòm sáng bóng, bởi vì sự phản xạ và khúc xạ ở thuỷ tinh tương đối ít. Nếu đặt tấm thuỷ tinh trắng thông thường vào trong nước, hơn nữa, nếu đặt nó vào trong một chất lỏng nào đó có khối lượng riêng lớn hơn khối lượng riêng của nước thì nó hầu như hoàn toàn mất hẳn, bởi vì ánh sáng xuyên qua nước rọi vào thuỷ tinh bị khúc xạ và phản xạ rất yếu. Thủy tinh đã trở thành không nhìn thấy được, giống như một dòng khí carbonic hoặc hydro trong không khí vậy.

- Đúng - Kemper, người thầy thuốc, nói - Những điều đó đều đơn giản. Ngày nay, các học sinh đều hiểu rất rõ.

- Đây còn một sự thực nữa mà mỗi học sinh cũng đều biết. Nếu nghiền nát một miếng thủy tinh thành bột, trong không khí, nó trở thành rất dễ nhìn thấy - nó trở thành những bột trắng không trong suốt. Sở dĩ như thế là vì, nghiền nhỏ thủy tinh tức là làm tăng những mặt gây ra phản xạ và khúc xạ của thủy tinh. Tấm thủy tinh chỉ có hai mặt, nhưng mỗi hạt thủy tinh thì đều có thể phản xạ tia sáng đi qua nó, cho nên tia sáng có thể xuyên qua nó rất ít. Nhưng nếu thả thủy tinh trắng đã nghiền nhỏ vào trong nước, thì nó lập tức biến mất. Thủy tinh đã nghiền nhỏ vào nước gần giống như có cùng chiết suất, do đó làm cho ánh sáng phản xạ và khúc xạ rất ít lúc đi từ nước vào thủy tinh hoặc ngược lại.

Đặt thủy tinh vào trong bất kỳ một chất lỏng nào đó có cùng chiết suất với nó, anh sẽ không nhìn thấy được nó: tất cả những vật trong suốt đều trở nên không nhìn thấy được, nếu ta đặt nó vào trong một môi trường có cùng chiết suất với nó. Hiểu được điểm đó, anh chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể tin chắc rằng chúng ta cũng có thể làm cho thủy tinh trở thành không nhìn thấy ở ngay trong không khí: nghĩ cách làm cho chiết suất của thủy tinh bằng chiết suất của không khí. Bởi vì, lúc ấy, ánh sáng đi từ thủy tinh vào không khí sẽ không bị phản xạ và càng không bị khúc xạ.

- Đúng, đúng - Kemper nói - nhưng nên nhớ rằng con người không phải là thủy tinh.

- Không phải, con người còn trong suốt hơn thủy tinh

- Nói tầm bậy!

- Các nhà khoa học tự nhiên cũng nói thế đấy! Lẽ nào mới chỉ có mươi năm mà bác đã quên hết vật lý học rồi ư? Như giấy chẳng hạn là do những sợi trong suốt tạo nên, nguyên nhân làm cho nó trắng và không để ánh sáng lọt qua cũng giống như ở trong trường hợp bột thủy tinh trắng và không cho ánh sáng lọt qua vậy. Nhưng nếu bôi dầu lên trên giấy trắng, để cho dầu tràn đầy vào các khoảng trống giữa các sợi, làm cho tờ giấy chỉ có thể phản xạ và khúc xạ ánh sáng bằng các mặt ngoài của nó thì tờ giấy đó sẽ trở thành trong suốt như thủy tinh. Không riêng gì giấy, mà ngay sợi vải, sợi len, sợi gỗ, xương thịt, tóc, móng tay và thần kinh của chúng ta đều như thế cả! Nói tóm lại, trừ huyết tố đỏ trong máu và sắc tố đen trong tóc ra, hết thảy những thành phần của con người đều do những tổ chức trong suốt, không màu, tạo nên. Do đó, muốn làm cho chúng ta không nhìn thấy nhau cũng không phải là khó lắm!”.

Có thể lấy sự kiện sau đây làm căn cứ cho ý kiến đó: những động vật trên mình không có lông, mắc bệnh bạch tạng (trong các tổ chức của nó thiếu sắc tố) thì khá trong suốt. Mùa hè năm 1934, một nhà động vật học đã tìm được ở thôn Nhi đồng (Trung Quốc) một con ếch bạch tạng và đã mô tả nó như sau: “Da rất mỏng, các cơ trong suốt, có thể nhìn thấy rất rõ các cơ quan bên trong và xương… Qua thành bụng có thể nhìn thấy rất rõ tim và ruột của con ếch thiếu sắc tố đó đập và co bóp như thế nào”.

Nhân vật chính trong cuốn tiểu thuyết của Oenxo đã phát minh được một phương pháp có thể làm cho tất cả các tổ chức trong cơ thể người đều trở nên trong suốt. Và anh ta đã ứng dụng phát minh đó vào ngay chính bản thân mình. Thí nghiệm đã thu được thành tích huy hoàng - bản thân nhà phát minh biến thành một người vô hình.

Mười năm sau khi cuốn “Người tàng hình” ra đời, giáo sư giải phẫu học người Đức Spantegonxo đã biến ý tưởng đó thành sự thật. Ông không những chế được các tiêu bản trong suốt của các cơ quan sống mà còn chế được các tiêu bản trong suốt của động vật chết nữa. Ngày nay, ta có thể nhìn thấy những tiêu bản này trong nhiều viện bảo tàng.

Spantegonxo đã sử dụng chính những suy luận vật lý làm căn cứ cho cuốn tiểu thuyết hoang đường trên: Bất kỳ một vật trong suốt nào đặt trong môi trường trong suốt, chỉ cần chiết suất của chúng sai kém nhau dưới 0,05 là vật trong suốt ấy có thể trở thành vô hình.

Nói vắn tắt thì phương pháp chế tiêu bản trong suốt do giáo sư Spantegonxo nghĩ ra (năm 1911) là: Đầu tiên phải cho những tiêu bản đó qua các phép chế biến quen thuộc - chuội trắng và rửa sạch, rồi ngâm tiêu bản vào trong ete metylic của axit xalyxilic (một chất lỏng không màu, có tác dụng khúc xạ rất mạnh). Cuối cùng, đem ngâm các tiêu bản chuột, cá, các bộ phận của cơ thể người... được chế theo phương pháp ấy vào trong những bình cũng đựng ete metylic.

Ở đây, đương nhiên người ta không định làm cho các tiêu bản hoàn toàn trong suốt, bởi vì như thế thì những tiêu bản ấy sẽ trở thành không nhìn thấy được và do đó đối với giải phẫu sẽ không giúp ích gì cả. Nhưng nếu muốn thì ta cũng có thể làm cho chúng trở thành hoàn toàn trong suốt.

Tuy nhiên, từ đây tới việc thực hiện lý tưởng của Oenxo - làm người sống hoàn toàn trong suốt đến mức độ không nhìn thấy được - còn khoảng cách rất xa. Vì thứ nhất là, cần phải tìm được phương pháp ngâm thân thể người sống vào trong một chất lỏng có tác dụng làm trong suốt mà không tổn thương đến các cơ năng tổ chức của người ấy. Thứ hai, tiêu bản của giáo sư Spantegonxo mới chỉ trong suốt thôi chứ chưa phải là không nhìn thấy được. Các tổ chức của những tiêu bản này chỉ không nhìn thấy được khi nhúng chúng vào trong chất nước có cùng chiết suất mà thôi. Còn nếu như để chúng ở ngoài không khí thì chỉ khi nào chiết suất của chúng bằng chiết suất của không khí thì mới trở thành không nhìn thấy được. Và khó khăn là ở chỗ này - làm thế nào để thực hiện được điểm đó thì đến nay chúng ta vẫn chưa biết.

Nhưng giả sử rằng có một ngày nào đó, ta thực hiện được cả hai điểm trên, nghĩa là ảo tưởng của nhà tiểu thuyết Anh biến thành sự thật, thì số phận của người vô hình này ra sao?

8 điều kì diệu về cao su

Không như người ta tưởng rằng kẹo cao su chỉ là keo nhai cho đỡ buồn miệng hoặc chỉ để giết thì giờ mà nếu có cách khác để thay thế thì người ta sẽ không cần đến nó, những lợi ích mà kẹo cao su mang đến cho sức khỏe, thể chát và tinh thần của những người dùng nó là một sự tổng hợpn kỳ diệu, rất khó có cái gì làm khác hơn được.
Kẹo cao su có thể cung cấp nhiều điều hay ho cho con người. Đó là lý do tại sao xu hướng dùng kẹo cao su ngày càng tăng lên ở thế kỷ này. Đừng xem việc nhai kẹo cao su như là việc ăn quà vặt. Ngày nay, nó co thể giúp con người tránh xa thuốc lá, giảm cân, thư giãn và hạn chế căng thẳng. Đó là sự thật.

1. Giảm Cân: Một số người co xu hướng phải nhai cái gì đó. Phấn lớn các lọai kẹo cao su chỉ chứa khoảng 5-10 kalo. Không ăn quà vặt nữa mà thay vào đó bằng kẹo cao su có thể giúp bạn giảm cân. Tại sao ? Ví dụ, 1 thanh sôcôla 50g có tới 265 kalo, 155 kalo cho một cốc sữa tươi, 1 miếng bánh chỉ chứa „vẻn vẹn” 230 kalo...giúp có một cái nhìn rõ nét hơn về sự giúp đỡ của kẹo cao su.

2. Cai thuốc một cách tự nhiên: Nhiều người nhai kẹo cao su thay thế cho việc hút thuốc. Hút thuốc ảnh hưởng tới làn da và sức khỏe, vậy thì tại sao chúng ta không từ bỏ nó với sự giúp đỡ của kẹo cao su?

3. Nhai kẹo ngăn chặn ù tai trong các chuyến bay: Nhiều người bị ù tai trong khi đi máy bay do áp lực không khí, nuốt nước bọt liên tục cũng không có tác dụng. Bạn chỉ cần nhai một mẩu kẹo cao su. Việc này sẽ làm tăng tiết nước bọt và mang đến sự cân bằng áp lực. Sự khó chịu sẽ biến mất. Nếu bạn đi với con mình và sợ chúng bị ù tai, đừng quên mang theo một vài thanh kẹo cao su theo mình.

4. Giữ cho khuôn mặt luôn cân đối: Nhai kẹo cao su gữ cho cằm chuyển đông nhịp nhàng và bài tập này tạo cho khuân mặt cân đối. Đó là một phương cách tốt cho những ai muốn giữ gìn vẻ đẹp bề ngòai của mình.

5. Lọai bỏ căng thẳng và mệt nhọc: Hiện nay, chính phủ nhiều nứoc trên thế giới đã và đang trang bị cho quân độ của họ kẹo cao su trên các chiến trường để giảm căng thẳng nơi họ và tăng thêm nhuệ khí vì khi miệng chuyển động có thể làm dịu đi căng thẳng của cơ bắp và hệ thần kinh. Đó là lý do tại sao những dân cư đô thị này nay lạo xem kạo cao su như phương tiện để giảm bớt căng thẳng và mệt nhọc.

6. Tăng cường khả năng tư duy: Kẹo cao không những làm thơm miệng mà còn kích thíc sự tuần hòan õy trong não, làm tăng khả năng tư duy. Động tác nhai kẹo cao su tăng cường trí tuệ và cải thiện trí nhớ, đố là kết quả của 6 cuộc ngiên cứu được trình bày bởi nhà tâm lý học Siegried Lehrl thuộc trường đại học Erlagen, thành phố Nuremberg, Cộng hòa liên bang Đức.

7. Giữ tỉnh táo: Theo các nhà tâm lý, nhiều người theo tiềm thức cắn ngón tay khi họ cảm thấy chán nản hay căng thảng. Như vậy thật sự việc nhai kẹo cao su sẽ giúp mang đến sự tỉnh táo cho đầu óc, đặc biệt khi làm việc suốt đêm hay khi lái xe.

8. Ngăn ngừa sâu răng: Kẹo cao su kích thíc sự tiết nứoc bọt lên gấp 25 lần so với bình thường. Nó cũng trong hòa acid trong miệng và do đó có tác dụng tích cực trong việc ngăn chặn hoặc giảm thiểu khả năng bị sâu răng

Hy vọng rằng chính bạn cũng có thể tận hưởng một số hoặc tất cả những điều kỳ diệu kể trên và hãy ngiền ngẫm về những điều to lớn mang đến cho chúng ta từ một vật nhỏ bé khi bạn đang nhai kẹo cao su. Tóm lại, kẹo cao su giữ cho hới thở thơm tho, híu cho răng chắc khỏe, giảm cân. Vì thế không co gì lạ khi doanh số kẹo cao su ở Anh đã tăng gấp 3 lần, từ 64,52 triệu đôla lên 212,9 triệu đôla trong 5 năm qua

10 phát hiện kì quặc nhất

Sự thật đôi khi còn lạ lùng hơn sự viễn tưởng. Nếu chưa tin, hãy đọc những hiện tượng tự nhiên và phát minh khoa học kỳ dị nhất năm nay, do National Geographic lựa chọn.

10. Rệp hút máu người tái xuất tại Mỹ, châu Âu

Những con bọ hút máu người đang len lỏi dưới các tấm ga trải giường sau 50 năm bị quét sạch khỏi thế giới phát triển. Chúng đang lan tràn khắp Bắc Mỹ, Tây Âu và Australia.

9. Olympic cổ đại gồm những trận đấu lõa thể và bữa tiệc của những kẻ ngoại đạo.

Các vận động viên trần truồng, doping bằng thịt thằn lằn và các cuộc hiến tế bằng xác động vật chỉ là một vài trong những thứ tạo nên sự khác biệt giữa Olympic cổ đại với những cuộc thi đấu ngày nay.

8. Cuộc sống bí ẩn của tôm hùm: sex và hơn thế nữa.

Khi tôm hùm tán tỉnh hoặc chiến đấu, hành động đầu tiên của chúng là "tè" vào mặt đối phương - một trong những sự thực kinh ngạc mới được khám phá trong một cuốn sách về cuộc sống của loài giáp xác này.

7. Nhện ăn thịt người: cơn sốt e-mail từ Iraq

Một bức hình chụp một lính Mỹ ở Iraq cầm một con nhện to lớn, lông lá, đang ăn thịt sống, đã làm ngập lụt các hòm thư e-mail trên toàn thế giới. Loài nhện này là có thật, nhưng theo các nhà khoa học thì nhiều lời tuyên bố quanh nó là bịa đặt.

6. Trăn ngoại lai xâm lược đầm lầy Florida

Trong 5 năm qua, nước Mỹ đã nhập khẩu hơn 144.000 con trăn Miến Điện. Một vài trong số đó đang tranh chấp lãnh thổ với cá sấu bản địa tại đầm lầy Flordia và sinh sản ở đó.

5. Người ngoài hành tinh có thể liên lạc bằng thư chứ không phải radio

Những sinh vật sống ngoài trái đất, nếu tồn tại, sẽ liên lạc với người trái đất bằng cách gửi đồ vật, chứ không phải sóng radio.

4. Tìm thấy tổ tiên của người Hobbit tại châu Á

Các nhà khoa học đã tìm thấy xương của một chủng người lớn không quá đứa trẻ 3 tuổi hiện đại. Nhóm người này sống cùng những con voi còi và thằn lằn lớn ở hòn đảo phía xa Indonesia.

3. Não nhân tạo lái máy bay phản lực

Các nhà khoa học đã nuôi một bộ não trên đĩa có thể điều khiển một mô hình máy bay chiến đấu F-22. Đó là một phần trong quá trình xây dựng người máy "sống".

2. Ra đời dịch vụ nhân bản mèo

Bây giờ thì mèo có hơn một mạng sống. Công ty thực hiện thành công cuộc nhân bản mèo nhà đầu tiên vào 2 năm trước đã thương mại hoá dịch vụ này. Bốn người chủ đã nộp 50.000 USD để có được phiên bản thứ 2 của con vật nuôi của mình.

1. Cá trích giao tiếp bằng cách... trung tiện.

Theo một cuộc nghiên cứu chưa từng có thì bầy cá trích nói chuyện với nhau bằng cách thải khí. Chúng có thể nghe thấy tiếng bọt sủi khi khí phát ra, giúp chúng nhận ra nhau trong bóng tối và tạo thành nhóm tự vệ.

Sưu tầm (theo National Geographic)

Bí mật về người cụt đầu

Bí mật về người cụt đầu

Roger Scarberry, cùng vợ và hai người bạn - Steve và Mary, sẽ không bao giờ quên được buổi tối hôm đó. Trên xa lộ 62 từ Tây Virginia đến Point Pleasant (Mỹ), giữa màn tối dày đặc, xuất hiện hai đốm tròn đỏ lừ. Khi xe chạy đến gần, họ phát hiện đó là hai tròng mắt đặt trong cổ của một sinh thể cụt đầu...

Quái vật hình người, cao khoảng 1,9 m. Nó có hai tay và một màng cánh rộng. Nó đứng thẳng trên hai chân giữa đại lộ, nhìn chằm chằm vào chiếc xe hơi đang tiến đến. Trong khoảnh khắc ấy, Roger Scarberry đã quyết định lạng một cú nguy hiểm để tránh quái vật.

Trong lúc sợ hãi, Roger nhấn ga hết cỡ để trốn chạy. Quái vật dang rộng đôi cánh và huỳnh huỵch đuổi theo chiếc xe, vừa đuổi vừa rú lên những tiếng đáng sợ. Lúc chiếc xe tiến vào địa phận Point Pleasant, quái vật đột nhiên lẩn mất dạng vào bóng tối bên vệ đường. Ngay đêm đó, Roger đã đến đồn cảnh sát, nhưng mọi cuộc kiếm tìm đều không đưa lại thông tin gì về "người không đầu". Sự kiện xảy ra vào đêm 15/11/1966.

Hàng trăm nhân chứng
Trong hai năm 1966-1967, cảnh sát khu vực Point Pleasant đã được hàng trăm nhân chứng kể lại rằng họ nhìn thấy "người không đầu" nhiều lần ở xa lộ 62. Câu chuyện sau đó đã xuất hiện nhiều lần trên báo chí, gây tâm lý tò mò và sợ hãi dai dẳng. Không hiểu sao, đến năm 1967, người không đầu đột nhiên biến mất, cùng lúc với một tai họa làm sập cầu Silver-Bridge ở Point Pleasant. Phải chăng sự biến mất bí ẩn của người không đầu liên quan đến vụ việc này?

Năm 1975, nhà văn John Keel đã viết cuốn Mothman Prophecies (Lời tiên tri của người bướm). Đó là một trong những cuốn sách bán chạy nhất thời đó. Câu chuyện kể về sự xuất hiện của người không đầu, có đôi cánh như cánh bướm. Keel đã liên hệ sự xuất hiện của người bướm với hàng loạt sự kiện bí hiểm xảy ra ở Point Pleasant trong hai năm 1966-1967. Theo Keel, người bướm - hay người không đầu - có thể là một dạng sinh thể đến từ những vật thể lạ (UFO). Ông cũng đưa ra giả định rằng, người không đầu là một sinh thể chiều không gian khác, và đã "vô tình" lọt vào tọa độ không gian - thời gian của chúng ta.

Chuyện lạ tại San Joe

Chuyện Lạ Tại SanJose


San Jose (Bài riêng của Việt Báo. Hình ảnh của Mai-Khuyên) - Vào hồi 08:30 giờ tối đến 12:00 giờ khuya Chủ Nhật 28-4-2002 vừa qua, đã có lối gần 1.000 giáo dân Công Giáo từ các giáo xứ khác nhau thuộc San Jose đã tập trung về Thánh đường Chúa Ba Ngôi (Trinity Catholic Church) trên đường Cunningham để nhờ một vị Linh Mục cầu nguyện xin ơn được chữa lành các bệnh tật nan y.

Vào mỗi chiều Chủ Nhật, tại thánh đường Chúa Ba Ngôi thường có thánh lễ vào 03:30 giờ chiều và 07:30 giờ tối. Sức chứa của thánh đường khoảng trên 800 người. Sau thánh lễ 07:30 giờ, Linh Mục Hoàng Đoàn quản nhiệm thánh đường Chúa Ba Ngôi đã thông báo cho giáo dân biết rằng vào lúc 08:30 giờ sẽ có Linh Mục Mi-ca-e NGUYỄN TRƯỜNG LUÂN thuộc Dòng Chúa Cứu Thế tại Los Angeles sẽ đến giúp cầu nguyện xin ơn chữa lành bệnh cho những ai mắc bệnh nan y, không phân biệt tôn giáo nào cả. Lm Hoàng Đoàn nói rằng các giáo dân ai muốn dự buổi cầu nguyện thì ở lại, ai có thân nhân đang mắc bệnh nan y hoặc các bệnh khác thì có thể đưa bệnh nhân đến để được Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân cầu nguyện giúp xin ơn chữa lành bệnh. Sau khi thánh lễ tối tan, hầu hết giáo dân đã nán lại tham dự buổi cầu nguyện xin ơn lành bệnh nầy.

Khoảng 08:30 tối Chủ Nhật 28-4-02, bên trong thánh đường Chúa Ba Ngôi đã hoàn toàn kín chỗ, một số khác đứng bên ngoài hành lang phía trước và các cửa ra vào thánh đường ở cả hai bên. Nhiều xe lăn và băng ca của các gia đình đưa bệnh thân của họ đến để đầy ngoài sân thánh đường. Trong thánh đường có vài trăm người bệnh đủ mọi loại, hầu hết là bại liệt hoặc các bệnh nan y như ung thư, viêm gan, lao, tiểu đường. Lm Hoàng Việt giới thiệu rằng Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân thuộc thành phần các Linh mục Việt Nam trẻ, thuộc Dòng Chúa Cứu Thế tại Long Beach, Los Angeles và vừa mới được thụ phong Linh Mục trong vài năm gần đây. Nhờ ơn Chúa và Mẹ Maria, Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân có thể cầu nguyện chữa lành bệnh cho nhiều người đang mang bệnh nan y và nay được bề trên Dòng Chúa Cứu Thế cho đi đến các giáo xứ để cầu nguyện xin ơn chữa bệnh cho giáo dân. Trước khi vào phần cầu nguyện chữa bệnh, Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân mặc áo chùng đen của Dòng Chúa Cứu Thế và ôm đàn Guitar đứng trên bàn thờ tập cho giáo dân hiện diện hát các bài thánh ca và ca vịnh để ngợi khen Thiên Chúa và các bài hát về Đức Mẹ để chuẩn bị hát trong buổi cầu xin ơn chữa bệnh. Các bệnh nhân được thân nhân và ban hành giáo đưa vào bên trong thánh đường và đứng, ngồi, hoặc nằm liệt phía trước bàn thờ chính.

Gần 09:00 giờ tối, Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân bước ra, nằm sấp xuống cầu nguyện và những người bệnh cũng nằm sấp xuống để sám hối tội lỗi và xin ơn Chúa và Mẹ Maria cho chữa bệnh. Khi Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân chỗi dậy, mọi người cùng với ca đoàn hát bài "Alleluia" một cách liên tục để vinh danh chúc tụng Thiên Chúa. Trong Thánh Kinh từng thuật rằng khi Chúa Giê-su chữa bệnh cho những người mù được thấy, người câm được nói, người què được đi và kẻ phung cùi được sạch bệnh thì Chúa đã nói với họ rằng "Đức tin đã chữa lành cho con". Hôm nay Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân cũng nói rằng Linh Mục không có khả năng nào cả, chỉ biết cầu nguyện và người nào được lành bệnh là do niềm tin của họ ở quyền năng Thiên Chúa và tình thương của Mẹ Maria mà họ được lành bệnh. Linh Mục Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân kêu gọi những bệnh nhân nào đang đi đến các Bác sĩ chữa bệnh, nay nếu được ơn Chúa lành bệnh thì hãy đến khám lại tại các Bác sĩ và xin giấy chứng nhận đã lành bệnh theo y-khoa chứng giám. Hiện đã có nhiều người được như vậy và họ đã được các Bác sĩ giám định cấp giấy xác nhận lành bệnh nan y.

Mở đầu phần cầu nguyện chữa bệnh, Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân đã đi thẳng đến một người đàn ông mang bệnh sưng hai đầu gối đã 12 năm rồi không đi đứng được. Người đàn ông tên là Lê An Khương, 58 tuổi. Khi Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân cầm tay bảo ông đứng lên và bước đi, ông Lê An Khương không thể đi dược vì đau nhức. Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân dắt tay ông Lê An Khương đứng lên và bảo bệnh nhân hãy nhảy lên cao... ban đầu thì bệnh nhân không nhích chân được, nhưng sau đó ông Lê An Khương đã nhảy cao và đi lại được trước sự chứng kiến của mọi người đứng kín trong ngôi thánh đường Chúa Ba Ngôi. Hiện tượng nầy làm cho tinh thần giáo dân bừng lên, mọi người hát lớn hơn bài chúc tụng Alleluia và bắt đầu đứng thành hai hàng đi qua trước mặt Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân. Cứ hai người thành từng cặp bước tới, Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân đặt mỗi tay mỗi bên lên thái dương của họ. Có người thì bình thường, nhưng có người chợt nhiên ngã lăn cứng đờ như một khúc gỗ. Người thân hay những người trong ban hành giáo chờ sẵn đã phải đỡ để người bị té xỉu khỏi đập đầu xuống đất vì họ té xuống trong tư thế một thân cây ngã. Đã có 25 người bị té xỉu và toàn thân họ cứng như một xác chết và họ được khiêng lên để cạnh bàn thờ ở khu vực được gọi là "Cung Thánh" và họ chỉ tỉnh dậy sau lối mười phút nhưng cũng có những người lâu hơn. Một người đàn bà đã tỉnh dậy sau gần 2 tiếng đồng hồ. Những người nầy cho biết họ không hề hay biết gì cả kể từ khi họ cảm nhận như có một lực điện cực mạnh đi xuyên suốt qua người của họ. Số 25 người bị ngất xỉu đã hoan hỷ trở về nhà và họ nói họ phải đi đến Bác sĩ xét nghiệm lại trường hợp của họ, tuy nhiên họ tin rằng họ đã được chữa lành bệnh. Buổi cầu nguyện xin ơn chữa lành bệnh nầy đã kéo dài cho đến quá nửa khuya Chủ Nhật 28-4-02 mới chấm dứt.

Anh Trần Ngọc Dao sinh năm 1954 ở tại 2147 đường South King, San Jose đã được chữa lành bệnh nhức đầu kinh niên tại thánh đường Saint Patrick ở San Jose vào tối thứ Bảy 09-3-02 vừa qua, đã có mặt tại buổi chữa bệnh lần nầy của Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân, đã nói với phái viên VIỆT BÁO rằng: "Tôi bị nhức đầu quá lâu năm nên khi nghe tin có cầu nguyên chữa bệnh tại nhà thờ Saint Patrick tôi liền đến. Lúc đó, Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân đang dâng thánh lễ và cả nhà thờ đang hát kinh, chợt nhiên Linh Mục bảo im lặng và nói rằng trong nhà thờ hiện có một người vừa được Chúa chữa khỏi bệnh nhức đầu kinh niên.. Lúc đó tôi cảm thấy có một điều gì đó khác lạ trong người tôi và tôi đưa tay lên nói lớn "Tôi.. I am". Tôi bước lên gần bàn thờ và Lm Mi-ca-e Nguyễn Trường Luân đặt tay lên trán tôi cầu nguyện nhưng tôi không ngất xỉu và Linh Mục nói trước mọi người rằng "Chúc mừng anh đã lành bệnh", từ đó đến nay tôi không còn bị nhức đầu nữa." Đây chỉ là một tin tức ghi nhận sự kiện xảy ra trong cộng đồng Công Giáo VN tại San Jose, VIỆT BÁO không bình luận, xin để các bác sĩ khảo sát và lên tiếng.

Số sao trên vũ trun nhiều hơn cát trên Trái Đất

Số sao trong vũ trụ nhiều hơn cát trên trái đất

Có 70 sextillion (1 sextillion = 1.000 luỹ thừa bảy) ngôi sao trong tầm nhìn của chúng ta, lớn gấp 10 lần tổng số hạt cát trên bãi biển và sa mạc của trái đất, các nhà thiên văn học Australia công bố. Họ vừa hoàn thành cuộc đếm sao được coi là chính xác nhất từ trước tới nay.

Từ những nơi tối tăm nhất trên trái đất, mắt thường có thể nhìn thấy khoảng 5.000 ngôi sao. Từ một con phố thắp đèn sáng trưng thì chỉ thấy khoảng 100, nhưng với những chiếc kính viễn vọng hiện đại thì lại hoàn toàn khác.

Các nhà thiên văn học Australia đã sử dụng những thiết bị tối tân nhất thế giới để đo đạc độ sáng của tất cả thiên hà trong một khu vực của vũ trụ, và tính toán có bao nhiêu ngôi sao trong đó. Từ đó, họ tiếp tục tìm ra tổng số ngôi sao của cả vũ trụ thuộc tầm nhìn của chúng ta. Nhóm nghiên cứu tin rằng kết quả của họ chính xác hơn rất nhiều so với những ước đoán trước đây.

Con số được công bố trong hội nghị của Liên đoàn thiên văn học quốc tế ở Sydney đầu tuần là: 70 sextillion, tức số 7 đi kèm 22 số 0. Con số này lớn hơn mọi hạt cát trên bờ biển và sa mạc của trái đất cộng lại. Nhưng đó vẫn chỉ là những ngôi sao trong vũ trụ mà chúng ta có thể nhìn thấy được, tức là trong tầm nhìn của kính viễn vọng.

Tiến sĩ Simon Driver, tác giả nghiên cứu, cho rằng con số thực tế sẽ phải lớn hơn gấp bội, thậm chí không thể xác định được. Ông tin rằng rất nhiều ngôi sao trên đó có hành tinh, và rất có thể một số hành tinh trong đó có sự sống.

Friday, June 1, 2007

10 vụ án hy hữu

1. Một người đàn ông bước vào một quầy tạp hóa ở bang Virginia, đưa ra tờ 20 USD, đề nghị đổi lấy tiền lẻ. Khi người chủ quầy đang mở ngăn kéo, y liền rút súng uy hiếp, bắt nộp hết số tiền trong đó. Đạt mục đích, y bỏ chạy, bỏ lại tờ 20 USD trên mặt quầy. Số tiền cướp được: 15 USD.

2. Một "du khách" người Đức đi qua cửa kiểm soát ở một sân bay Anh, mang theo túi đựng gậy chơi golf. Trong lúc chờ đợi, ông ta bắt chuyện với nhân viên hải quan, chuyện phiếm về nghệ thuật chơi golf. Người nhân viên - vốn khá am hiểu về môn thể thao này - nhận thấy vị khách không biết tên một cú đánh bèn đề nghị ông ta thử vài đường bóng. Người hành khách vui vẻ thực hiện - theo kiểu trời ơi. Ông ta bị bắt và trong túi đựng gậy có khá nhiều ma túy.

3. Một công ty có tên gọi "Cho thuê súng" ở bang Arizona (Mỹ chuyên cung cấp súng đạn đạo cụ cho các phim cao bồi Viễn Tây. Một hôm, một phụ nữ 47 tuổi gọi điện thoại cho họ, thuê giết ông chồng của bà ta. Kết cục: 4 năm rưỡi tù giam cho kẻ có ý định sát phu.

4. Một tên trộm đột nhập vào ngân hàng Arizona để ăn cắp - chắc bạn đọc không dám tin - một chiếc camera chống trộm. Ngay trong khi nó đang ghi h́nh từ xa. Điều đó có nghĩa là, cuốn băng ở một nơi khác đă ghi lại toàn bộ h́nh ảnh của y và việc y lấy đi chiếc camera không giúp ǵì cho chuyện che giấu dấu vết.

5. Cũng tại bang Arizona, 2 tên lưu manh định cướp tiền từ một máy rút tiền tự động bằng cách cột dây xích vào mặt máy và quấn đầu kia vào thanh chống va ôtô. Xong đâu đấy, chúng lên xe, rồ ga. Máy rút tiền không bị bung mà thanh chống va rơi xuống mặt đường kêu loảng xoảng. Hoảng quá, bọn chúng bỏ chạy, để lại sau lưng tất cả: sợi dây xích, thanh chống và... biển số xe gắn trên đó.

6. Hai tên trộm ngày tới "viếng thăm" một khu chung cư mới xây dựng ở bang Virginia. Chúng phá tường, phá sàn, chôm được một chiếc tủ lạnh, vội ì ạch khuân ra xe. Ngay lúc đó, xe của chúng sa lầy, bánh quay tít mà không di chuyển. Cho rằng chiếc tủ lạnh quá nặng, chúng bèn đưa nó trở lại chỗ cũ, bằng cách đập phá thêm vài bức tường và sàn. Khi quay lại xe, chúng phát hiện ra ḿnh đă khóa cửa xe và để quên chìa khoá bên trong, đành bỏ xe lại, chuồn thẳng.

7. Một tên trộm tìm cách lọt được vào tầng hầm của một ngân hàng bang Virginia qua chiếc cửa sổ cao ngang tầm mặt đường. Y chợt nhận ra 3 điều: (1) Nơi y đột nhập vào không chứa tiền; (2) Y không thể quay trở ra theo đường cũ và (3) Các vết thương trên người đang chảy máu đầm đìa . Thế là y bèn t́m đến máy điện thoại, gọi 911 để được giúp đỡ.

8. Một tên cướp xông vào một ngân hàng ở bang Michigan (Mỹ . Hắn rút súng, hô: "Cướp đây! Tất cả đứng im" rồi kéo sụp xuống mặt chiếc túi dùng làm mặt nạ. Lúc đó hắn mới nhận ra rằng ḿnh đă quên không khoét lỗ để nhìn và thở.


9. Tại quầy tính tiền của một cửa hàng rau quả bang Indiana (Mỹ xảy ra một vụ cướp hy hữu. Tên cướp vét hết số tiền trong quầy nhưng bỏ quên chiếc ví của y trên mặt quầy, trong đó có tiền, chứng minh thư và giấy phép lái xe...

10. Hai tên cướp xông vào một cửa hàng dược phẩm bang Michigan. Một tên hô: "Tất cả đứng im, động đậy tao bắn!". Khi tên còn lại dợm bước đi, tên thứ nhất giật mình liền nổ súng, bắn trúng ngay đồng bọn.